Kinh nghiệm bỏ phố về quê (bài 1)

Seri bài viết “BỎ PHỐ VỀ QUÊ” được chia sẻ bởi kiến trúc sư Hà Nhật Tân trên nhóm CLB Khởi nghiệp Nông Nghiệp Việt Nam. Mình chia sẻ trên trang với mục đích sưu tầm

VÀI KINH NGHIỆM NHỎ KHI KHỞI NGHIỆP

Mình bỏ phố về quê từ 2016, tính ra cũng được 5 năm, và nhìn chung rất ổn. Do vậy mình muốn chia sẻ vài “chiến lược” để tồn tại được bằng chính mảnh đất vườn. (Đại gia có xiền mua đất để hưởng thụ thì hẻm nói nghen).

  • Mình năm nay 44 tuổi. Là một kiến trúc sư, về vườn từ lúc 40. Thực ra mình bắt đầu có ý định này vào năm 30 tuổi (2007) lúc đang có công ty riêng về thiết kế & xây dựng ở Q1, vì nhận thấy cuộc sống ở đô thị rất dễ bị “tổn thương” với biến động.
  • Thế là đóng cửa công ty với 2 bàn tay trắng. Ai đã làm ăn thì biết, đã khởi nghiệp là… bị nợ, và vốn cứ thế “gối đầu”, đến lúc bắt đầu có dư cũng phải vài năm. Mặc dù lập công ty rất sớm, từ cuối những năm đại học (23-24 tuổi), và đã có “thâm niên” 7 năm, nhưng để thoát ra “cái bẫy” đó không dễ dàng gì. May mà không nợ.
  • Mình quay ra đi dạy đại học, vẫn làm nghề và mở một quán cà phê nho nhỏ để sinh nhai vì muốn tranh thủ thời gian học thêm vài đại học nữa để “phòng thân”. Mình cho rằng biết nhiều nghề thì sẽ “khó chết” hơn nếu rời Sài Gòn.
Hình 1: Cái quán cafe nhỏ năm xưa ở làng ĐH Thủ Đức.
  • Trong thời gian đó, mình nhận thêm 1 số dự án ở trên núi, và có thời gian là về rừng để hoàn tất các kỹ năng như dựng nhà, lấy nước, trồng trọt, v.v.
  • Sau khi “hờm hờm” (chừng 7-8) năm, có đủ kỹ năng và kiến thức (tốt nghiệp thêm vài đại học) thì mình đi tìm đất. Nói trước là mình là con nhà nghèo ở quê, tay trắng lập nghiệp ở Sài Gòn, cho nên không có sự hỗ trợ từ ai hết. Lúc mua đất có đúng 50 triệu để đặt cọc. Và mấy năm sau mới trả dứt điểm. Mình cho rằng bán kính 40 km kể từ trung tâm là lựa chọn ưu tiên. Sở dĩ mình có lựa chọn này vì nếu có gia đình, mình muốn “bám lấy” TP Hồ Chí Minh, do muốn các hoạt động học hành của con cái thuận lợi hơn. Và bản thân cũng còn muốn… đi học.
  • Mình đã “quần nát” từ Đồng Nai, Bình Dương, Long An đến cả Cần Giờ. May mắn thay đã tìm được đất (5000m2) ở Bình Mỹ – Củ Chi. Tiếng là ở Củ Chi nhưng nó ở ven sông Sài Gòn, đối diện Lái Thiêu và gần trung tâm hơn nhiều chỗ ở Hóc Môn. Từ hiên nhà, mở công tơ mét xe, chạy đến Nhà Thờ Đức Bà là đúng 23 km. Hôm nào đi dạy trong Q1 thì tầm 1 tiếng là tới nơi.
Hình 2: Cái lều ở giữa đồng năm 2015-16 gì đó, để từ ở tạm trong khi dựng nhà cho miếng đất.
  • Mình đã mua được đất từ năm 2015, sau 8 năm đưa ra quyết định “nghỉ hưu”. Lúc đó 38 tuổi. Năm 40 thì về ở hẳn. Từ lúc đó đến nay “sống khoẻ” với một cơ sở xà bông handmade nho nhỏ. Đây là “nghề” mình tự học sau khi đã tốt nghiệp ngành Môi trường của đại học Bách Khoa TP Hồ Chí Minh. Nói “sống khoẻ” vì xà bông của mình là loại xà bông duy nhất theo tiêu chuẩn “kịch khung” châu Âu. Và khách cứ thế tìm đến. Mình làm với tụi học trò năm xưa. Mình sản xuất còn tụi nó bán qua mạng.
Hình 3: Cái page xà bông của Phễu.
  • Mình kể dài dòng vậy chỉ để nói 1 điều: các bạn muốn về vườn giống như mình, nếu không có tiền, thì phải chuẩn bị thật kỹ càng để trang bị vô số kỹ năng và vài nghề thật “tinh” để “sống sót”. Và các bạn nên hướng tới các sản phẩm có HÀM LƯỢNG CHẤT XÁM CAO sau thu hoạch. Vì nếu trồng trọt và bán sản phẩm thô, các bạn không thể nào làm tốt hơn nông dân được. Và bạn thấy đấy, nông dân sống cũng khá chật vật.
Hình 4: Khổ chủ đang lái xe lu để làm con đường vô nhà
  • Mà sản xuẩt ra sản phẩm “đỉnh” vẫn “chết” như thường, nếu bạn không có “kênh” phân phối riêng của bạn. Bạn thử vào trang cá nhân của mình, sẽ thấy, mình có 5.000 bạn bè và gần 7.000 follows. Tổng cộng là gần 12.000 theo dõi. Như thế mới “tạm đủ” cho 1 vài mặt hàng nếu bạn muốn bán lẻ. Và đây mới là nền móng để bạn bán hàng B2B (Business To Business) thôi. Hic.
Hình 5: Cái cổng (tự làm 1 mình)
  • Đó là vài “bí quyết” khởi đầu của mình. Và mình không tin khi có ai đó nói rằng sống ở vườn là dễ. Tất cả mình đã phải trả giá, khi chuẩn bị gần hết những tháng năm tuổi trẻ. Và giờ này mình vẫn chưa có gia đình là vậy. Tất nhiên bây giờ mình “phẻ” rồi. Cứ túc tắc làm và muốn thì ngày nào cũng là Chủ Nhật
  • Cuối cùng, mình muốn chia sẻ là cuộc sống ở vườn không hề dễ dàng. Ngoài việc giỏi nghề tay chân để làm hàng trăm việc không tên, bạn cần phải dùng đầu óc. Vì để chọn “chiến lược” để sống bằng mảnh đất của chính mình, bạn cần “chất xám” dữ dằn lắm.
Hình 5: Cái xưởng xà bông (tự làm 1 mình)
  • Đó là vài kinh nghiệm nho nhỏ của mình gửi tới các bạn. Mấy bài sau mình sẽ chỉ các bạn vài “công nghệ” làm sản phẩm cho vườn và cách tìm đầu ra cho một cơ sở nhỏ (còn tiếp)

16/8/2021, Hà Nhật Tân (Dáo xư Phễu)

P/s: Mình sẵn sàng tư vấn (dĩ nhiên là miễn phí trong những lúc rảnh) hay “mách nước” cho bạn nào đó cần. Mình hẻm bán xà bông và mần kiến trúc nghen. Xà bông thì có học trò mình bán rồi, còn kiến trúc thì đã giải nghệ vài năm trước

Quảng cáo

Ủng hộ website

Add Comment